Tôi không thể diễn tả được. Trong một căn phòng chung, một buổi chiều công tác trong một công ty lớn, tôi đã gặp ông chủ trung niên của mình. Ông ta là một người đàn ông với vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng tôi biết, tôi đã bị ép buộc vào một cuộc đụng độ mà tôi không hề muốn. Sự say rượu, sự bất lực, và một áp lực vô hình đã khiến tôi rơi vào một vòng xoáy đau đớn. Tôi không thể kiểm soát bản thân, tôi không thể thoát ra. Tôi đã cảm thấy như mình đang bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó vô hình, một cảm giác tuyệt vời, một sự rơi xuống vào khoái cảm, một sự trỗi dậy của những cảm xúc mà tôi không thể nào hiểu được.
Tôi nhớ lại những gì đã xảy ra. Những lời nói, những hành động, những ánh mắt… Tôi đã bị cưỡng bức, bị áp lực với cơ thể to lớn của ông ta. Tôi đã cảm thấy như mình đang bị thao túng, bị kiểm soát. Tôi đã cố gắng chống lại, nhưng tôi không thể. Tôi chỉ có thể chịu đựng, chịu đựng và cố gắng tìm cách thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này. Mỗi lần tôi cố gắng, tôi lại cảm thấy mình đang càng ngày càng bị cuốn vào nó, càng ngày càng sâu hơn.
Tôi không thể mô tả chính xác cảm giác đó. Nó không giống như một cơn bão, nó không giống như một cơn lốc xoáy. Nó giống như một sự sụp đổ bên trong, một sự sụp đổ của tôi. Tôi đã cảm thấy như mình đang bị phá hủy, bị vỡ vụn. Nhưng bên cạnh đó, có một sự thỏa mãn, một sự thỏa mãn kỳ lạ, một sự trỗi dậy của những cảm xúc mà tôi không thể nào giải thích. Tôi đã cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với ông ta, một sự kết nối sâu sắc, một sự đồng cảm không thể giải thích. Tôi đã cảm thấy như mình đang bị vuốt ve, bị sưởi ấm, bị… Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng tôi đã bị cắm sừng.
Tôi đã cầu xin bản thân. Tôi đã cầu xin sự tha thứ, tôi đã cầu xin sự hiểu biết. Tôi đã cố gắng tìm cách thoát khỏi tình huống này, nhưng tôi không thể. Tôi đã bị mắc kẹt trong một cuộc đụng độ tình dục đầy đau đớn, một cuộc đụng độ mà tôi không hề muốn. Tôi đã cảm thấy như mình đang bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó vô hình, một thứ gì đó đen tối và đáng sợ.
Tôi đã tìm thấy sự an ủi trong những khoảnh khắc nhỏ. Những nụ cười, những lời nói, những ánh mắt. Những điều nhỏ bé, nhưng lại đủ để làm tôi cảm thấy như mình không hề cô đơn. Tôi đã cố gắng tìm kiếm sự bình yên, sự tĩnh lặng. Tôi đã cố gắng nhớ lại những điều tốt đẹp trong cuộc sống, những điều mà tôi đã mất. Tôi đã cố gắng tìm kiếm sự tự do, sự tự do từ những cảm xúc đau đớn này.
Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra sau này. Tôi không biết liệu tôi có thể vượt qua được những gì mình đã trải qua hay không. Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên những gì mình đã trải qua. Tôi sẽ luôn nhớ về những ngày tháng đó, về những cảm giác đau đớn, về những nỗi đau. Tôi sẽ luôn nhớ về ông chủ của mình, về sự vuốt ve, về sự thù địch. Tôi sẽ luôn nhớ về những gì mình đã bị cắm sừng.
Tôi không thể diễn tả được tất cả. Tôi chỉ có thể kể một câu chuyện. Một câu chuyện về sự đau khổ, sự mất mát, và sự hy vọng. Một câu chuyện về một mùa mùa lời, một vết thương trong sự đẳng lưng.