Đêm đó, một màn đêm tĩnh lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn lại tiếng thở dài của Ái và những tiếng rên rỉ khó hiểu. Ái, một người phụ nữ trẻ, đã trải qua một tháng qua với một cuộc đời đầy đau khổ và cô đơn. Sự xa cách của chồng, một người làm việc một mình, xa xôi, và những lời khẳng định không thương tiếc của ông, đã khiến cô cảm thấy như một bóng ma đang rình rập. Ông không còn ở gần, không còn tiếng nói, chỉ còn lại một sự im lặng lạnh lẽo và một nỗi cô đơn sâu sắc. Bố chồng, một người đàn ông lớn tuổi, với dáng vẻ khắc khổ và đôi mắt sâu thẳm, đã trở thành một gánh nặng, một sự gánh nặng mà Ái không thể nào tự mình gánh vác. Ông không còn chung thủy với cô, không còn những cuộc trò chuyện, không còn những lời khuyên, chỉ còn lại một sự im lặng đáng sợ, một sự phủ nhận không thể diễn tả. Ái đã bắt đầu thủ dâm, một hành động mà cô cảm thấy như một cách để giải tỏa nỗi đau, một cách để tìm kiếm sự an ủi trong một thế giới mà cô cảm thấy mình đang bị bỏ lại. Những dòng chữ trên giấy, những tiếng rên rỉ, là tất cả những gì cô có, những gì cô cần để đối phó với sự trống rỗng trong trái tim. Nhưng mỗi lần, cô lại cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự thỏa mãn không thể giải thích được, một cảm giác như thể có một người đàn ông đang tìm kiếm một người cha vợ tuyệt vời, một người có thể hiểu được nỗi đau của cô, một người có thể giúp cô vượt qua những khó khăn.
Những đêm đó trôi qua, và Ái dần trở nên cô đơn hơn. Cô không thể thoát khỏi sự ám ảnh, không thể tìm thấy sự bình yên. Mỗi lần thủ dâm, cô lại cảm thấy như mình đang trở nên gần gũi hơn với bố chồng, như mình đang tìm kiếm một sự kết nối sâu sắc hơn. Có một điều gì đó kỳ lạ xảy ra vào buổi sáng hôm sau. Bố vợ, một người đàn ông mà Ái đã từng coi là một người đàn ông lạnh lùng và khó gần, đã xuất hiện. Anh ta không nói gì, chỉ đơn giản là đứng ở bên cạnh cô, một vẻ mặt không thể giải thích được, một sự im lặng đáng sợ. Anh ta không thể nói ra những gì mình đã làm, nhưng ánh mắt anh ta chứa đựng một sự hiểu biết sâu sắc, một sự đồng cảm không thể diễn tả. Ái cảm thấy một sự ngạc nhiên, một sự khó hiểu. Anh ta không giống bất cứ ai cô từng gặp. Anh ta không có những lời hứa, không có những lời khuyên, chỉ có một sự hiện diện, một sự hiện diện kỳ lạ, một sự gợi ý về một điều gì đó sâu sắc hơn.
Những câu hỏi trong đầu Ái bắt đầu xoay quanh những điều vô cùng phức tạp. Có lẽ, anh ta đang tìm kiếm một người cha vợ tuyệt vời, một người có thể hiểu được nỗi đau của cô, một người có thể giúp cô vượt qua những khó khăn. Có lẽ, anh ta đang cố gắng tìm kiếm một sự kết nối, một sự kết nối sâu sắc hơn với cô. Nhưng điều gì đó trong hành động của anh ta khiến Ái cảm thấy khó chịu, một cảm giác không thoải mái, một sự không an toàn. Anh ta không thể nói ra những gì mình đã làm, và Ái không thể hiểu được điều gì đó về anh ta. Anh ta chỉ đơn giản là ở đó, một người đàn ông lớn tuổi, một người đàn ông với một vẻ mặt không thể giải thích được, một người đàn ông có thể đang tìm kiếm một điều gì đó mà anh ta không thể nói ra.
Trong khoảnh khắc đó, Ái cảm thấy một sự thay đổi trong tâm trạng của mình. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa, không còn cảm thấy như mình đang bị bỏ lại. Nhưng sự thay đổi đó không phải là một sự giải thoát, nó chỉ là một sự thay đổi, một sự lãng quên. Cô nhận ra rằng, sự thỏa mãn kỳ lạ mà anh ta mang lại không phải là một sự giải thoát, mà là một sự lãng quên, một sự lãng quên về những gì cô đã mất. Cô cảm thấy một sự khó chịu, một sự khó chịu sâu sắc, một sự hiểu biết rằng, sự kết nối không phải là một điều gì đó có thể được xây dựng, mà là một điều gì đó có thể bị phá vỡ.
Sau đó, sự thật đã được tiết lộ. Bố chồng của Ái đã làm việc một mình, xa xôi, và bỏ lại cô. Anh ta đã không muốn cô biết, anh ta đã không muốn cô cảm thấy. Anh ta đã tìm kiếm một sự kết nối, một sự kết nối sâu sắc hơn với cô, và anh ta đã tìm thấy nó. Nhưng anh ta đã làm điều đó bằng cách sử dụng một cách có chủ ý, một cách không thể giải thích được. Anh ta đã dường như đang tìm kiếm một người cha vợ tuyệt vời, một người có thể hiểu được nỗi đau của cô, một người có thể giúp cô vượt qua những khó khăn. Nhưng anh ta không thể làm điều đó, anh ta chỉ đơn giản là đang tìm kiếm một sự kết nối, một sự kết nối không thể có.
Ái nhìn vào bố chồng, và cô cảm thấy một sự khó chịu, một sự khó chịu sâu sắc. Cô không thể hiểu được điều gì đó về anh ta, cô không thể hiểu được điều gì đó về cuộc đời anh ta. Cô chỉ cảm thấy một sự ngạc nhiên, một sự khó hiểu. Cô biết rằng, sự kết nối không phải là một điều gì đó có thể được xây dựng, mà là một điều gì đó có thể bị phá vỡ. Cô cảm thấy một sự mất mát, một sự mất mát về những gì cô đã mất, về những gì cô đã trải qua.
Đêm đó, Ái đã quyết định rằng cô cần phải tìm kiếm sự giúp đỡ. Cô đã tìm đến một người bạn, một người bạn tin tưởng, và cô đã chia sẻ với họ những gì mình đã trải qua. Cô biết rằng, cô không thể giải quyết mọi thứ một mình, nhưng cô biết rằng, cô không thể để sự cô đơn và đau khổ chiếm lấy cô. Cô đã tìm thấy sự an ủi trong sự đồng cảm của người khác, trong sự hiểu biết của họ. Cô đã tìm thấy một chút hy vọng, một chút sự tin tưởng vào một tương lai tốt đẹp hơn.
Và như vậy, Ái bắt đầu hành trình tìm kiếm sự bình yên, một hành trình đầy những thử thách và những khó khăn. Nhưng cô biết rằng, cô không đơn độc. Có những người đang ở bên cạnh cô, những người đang lắng nghe cô, những người đang giúp cô vượt qua những khó khăn. Cô đã tìm thấy một sự kết nối, một sự kết nối sâu sắc hơn, một sự kết nối không phải là một sự giải thoát, mà là một sự khởi đầu.