Ánh nắng chiều lụa xuyên qua tấm kính, nhuộm vàng căn phòng làm việc của tôi. Tôi, Natsume Saiharu, một người đàn ông với vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng sâu thẳm chứa đựng một nỗi buồn vô hình. Tôi đã được chuyển đến một nơi hẻo lánh, một vùng quê nhỏ bé, nơi không có nhiều thứ ngoài sự trống rỗng và sự đơn điệu. Sự đơn điệu đó, tôi nhận ra, là một loại bệnh tật, một sự ám ảnh không thể chữa khỏi. Và tôi, một người đàn ông có trách nhiệm, một người đàn ông có những nghĩa vụ, đã tìm thấy một sự giải thoát tạm thời trong một mối quan hệ kỳ lạ, một mối quan hệ mà tôi không hề mong muốn.
Tôi đã chuyển đến đó với một lý do đơn giản: sự đơn điệu. Tôi đã làm việc xa chồng, một công việc mà tôi cảm thấy như một gánh nặng, một sự lãng phí thời gian và năng lượng. Tôi đã cố gắng tìm kiếm sự kết nối, một sự gần gũi, nhưng kết quả lại là một sự cô lập sâu sắc. Và rồi, tôi gặp Natsume. Anh ta là một người đàn ông bình lặng, một người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt anh ta, tôi nhận thấy một sự mệt mỏi, một sự cô đơn mà tôi có thể hiểu. Chúng tôi gặp nhau mỗi ngày tại khu nhà ở của công ty, một khoảng cách nhỏ, nhưng nó đã tạo ra một sự khác biệt lớn. Tôi không thể tránh khỏi sự hấp dẫn, một sự hấp dẫn không phải là tình yêu, mà là một sự thôi thúc, một sự mong muốn được tiếp xúc, được chia sẻ, được… đắm.
Chúng tôi bắt đầu với những cuộc trò chuyện ngắn gọn, những cuộc trò chuyện về công việc, về thời tiết, về những điều đơn giản. Nhưng dần dần, những cuộc trò chuyện đó trở nên sâu sắc hơn, trở nên… thú vị hơn. Tôi bắt đầu quan sát anh ta, những cử chỉ nhỏ bé, những ánh mắt thoáng qua, những khoảnh khắc mà tôi cảm thấy như mình đang nhìn thấy một thế giới khác. Tôi nhận ra rằng, sự đơn điệu của tôi không chỉ là một sự cô đơn về vật chất, mà còn là một sự cô đơn về tâm hồn. Tôi đã bị mắc kẹt trong một vòng lặp, một vòng lặp mà tôi không thể thoát khỏi.
Natsume, với sự bình tĩnh và sự kiên định, đã dần dần làm cho tôi cảm thấy an toàn. Anh ta không phán xét, không chỉ trích, mà chỉ đơn giản là… đang quan sát. Tôi bắt đầu khám phá những cảm xúc của mình, những cảm xúc mà tôi đã cố gắng che giấu, những cảm xúc mà tôi đã sợ hãi. Tôi cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự thôi thúc muốn khám phá, muốn trải nghiệm, muốn… đắm. Tôi đã bắt đầu nghĩ về những thứ mà tôi không nên nghĩ về, những thứ mà tôi không nên cảm thấy. Những thứ mà tôi đã cố gắng chôn vùi trong lòng mình.
Tôi biết rằng, những gì chúng tôi đang làm là sai. Tôi biết rằng, những gì chúng tôi đang làm là rò rỉ không kiểm duyệt. Tôi biết rằng, những gì chúng tôi đang làm là một sự lạm dụng, một sự khai thác. Nhưng tôi không thể ngăn cản bản chất của mình. Tôi đã bị cuốn vào một vòng lặp, một vòng lặp mà tôi không thể thoát khỏi. Tôi đã bị lôi kéo vào một thế giới mà tôi không hề mong muốn.
Tôi đã tìm thấy một sự giải thoát tạm thời trong sự kết nối, trong sự gần gũi. Nhưng tôi cũng đã tìm thấy một sự đau khổ sâu sắc, một sự đau khổ mà tôi không thể nào quên. Tôi đã tìm thấy một sự thật đáng sợ: đôi khi, những điều mà chúng ta không nên làm lại có thể trở thành một phần của chúng ta.
Xem thêm giới thiệu
Nhật - Hàn
35 phút 53s
Nhật - Hàn
60 phút
Nhật - Hàn
144 phút
Nhật - Hàn
22 phút
Nhật - Hàn
59 phút
Nhật - Hàn
33 phút
Nhật - Hàn
6 phút
Nhật - Hàn
50 phút
Nhật - Hàn
89 phút
Nhật - Hàn
130 phút
Nhật - Hàn
41 phút
Nhật - Hàn
179 phút
Nhật - Hàn
153 phút
Nhật - Hàn
67 phút
Nhật - Hàn
86 phút
Nhật - Hàn
58 phút
Nhật - Hàn
65 phút