Đêm đó, trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng nhấp nháy của chiếc TV hi-vision, tôi đã bị cuốn vào một cơn lốc xoáy. Tôi không thể hiểu được tại sao. Một đứa trẻ mảnh mai, với khuôn mặt trẻ thơ, một vẻ ngoài ngây thơ và đầy chất thơ, đã khiến tôi mất lý trí. Natsu Tojo. Tên này như một lời nguyền, một sự lãng quên không mong muốn. Anh ta là con riêng của một người vợ đã ly dị, một người phụ nữ với một quá khứ đầy những vết sẹo và những bí mật. Anh ta không thích sống với người bạn đời mới tái hôn của vợ cũ, một người đàn ông lạnh lùng và không hề quan tâm đến những cảm xúc của cô. Và tôi, một người phụ nữ trẻ tuổi với một quá khứ đầy những thất bại và những nỗi đau, đã bị lôi kéo vào vòng xoáy của anh ta.
Natsu không phải là một người đàn ông thông minh, không phải là một người đàn ông có lý trí. Anh ta là một con người phức tạp, một con người bị ám ảnh bởi những ký ức, bởi những cảm xúc sâu sắc và bởi một sự yêu thương vô hình, một sự yêu thương mà anh ta cố gắng che giấu bằng những lời nói và hành động mờ ám.
Anh ta đề nghị sống với tôi. Một lời đề nghị không dễ dàng, một lời đề nghị mà tôi không thể phủ nhận. Tôi đã cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự thôi thúc không thể giải thích được, để chấp nhận. Tôi đã cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc, một sự hiểu biết không thể diễn tả bằng lời nói. Anh ta không chỉ yêu tôi như một người cha vợ, như một người mẹ, mà anh ta yêu tôi như một người con, một người bạn, một người… người. Anh ta nhìn vào tôi với một sự tò mò và một sự quan tâm sâu sắc, một sự quan tâm mà tôi không thể nào bỏ qua.
Tôi đã cố gắng ngăn mình, cố gắng phủ nhận những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Tôi đã cố gắng tìm kiếm một lý do, một sự giải thích hợp lý cho những gì đang xảy ra. Nhưng tất cả đều vô ích. Tôi đã bị cuốn vào một vòng lặp lặp, một vòng lặp mà tôi không thể thoát khỏi.
Natsu, với đôi mắt xanh biếc và nụ cười nhẹ nhàng, đã thể hiện tình yêu của mình qua những nụ hôn. Những nụ hôn ấy không phải là những nụ hôn tình yêu, mà là những nụ hôn của sự đau khổ, của sự cô đơn, của một sự hy sinh không thể diễn tả. Anh ta không nói, anh ta chỉ bằng những hành động, bằng sự quan tâm chân thành và bằng một sự yêu thương vô hình, một sự yêu thương mà tôi đã cảm nhận được sâu sắc.
Tôi đã nhận ra rằng, sự yêu thương của anh ta không phải là một sự yêu thương đơn thuần, mà là một sự yêu thương được che giấu, một sự yêu thương được giấu kín. Anh ta đang cố gắng bảo vệ một phần của bản thân mình, một phần của quá khứ đau thương của mình. Và tôi, với tất cả những nỗi đau và những thất bại của mình, đã trở thành một phần của quá khứ đó.
Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra. Tôi không biết liệu tôi có thể vượt qua được những cảm xúc này. Nhưng tôi biết rằng, tôi không thể đơn độc. Tôi đã tìm thấy một người, một người đã hiểu được những gì tôi đang trải qua. Và tôi, với tất cả những nỗi đau và những sự mất mát của mình, đã tìm thấy một chút hy vọng. Tôi đã tìm thấy một sự đồng cảm, một sự đồng cảm sâu sắc, một sự đồng cảm mà tôi không thể nào tìm thấy ở bất kỳ ai khác.
Tôi đã nhận ra rằng, sự phức tạp của tình yêu, sự phức tạp của lòng người, là một điều khó nắm bắt. Đây không phải là một câu chuyện về tình yêu đơn giản, mà là một câu chuyện về sự đau khổ, về sự hy sinh, về sự hiểu biết sâu sắc.
Tôi đã cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với Natsu, một sự kết nối không thể giải thích được. Anh ta không phải là một người bạn, anh ta không phải là một người yêu, anh ta chỉ là một người… một người con. Và tôi, với tất cả những nỗi đau và những sự mất mát của mình, đã tìm thấy một chút hy vọng.
Xem thêm giới thiệu
Nhật - Hàn
129 phút
Nhật - Hàn
264 phút
Nhật - Hàn
145 phút
Nhật - Hàn
42 phút
Nhật - Hàn
135 phút
Nhật - Hàn
1h 1 phút
Nhật - Hàn
20 phút
Nhật - Hàn
149 phút
Nhật - Hàn
124 phút
Nhật - Hàn
47 phút
Nhật - Hàn
66 phút
Nhật - Hàn
80 phút
Nhật - Hàn
121 phút
Nhật - Hàn
87 phút
Nhật - Hàn
96 phút
Nhật - Hàn
104 phút
Nhật - Hàn
138 phút